Giỏ hàng (0)

TRẦM CẢM - CÓ MỘT BÓNG MA LUÔN ĐEO BÁM NGƯỜI MẸ


          Có một bóng ma luôn đeo bám vào những người phụ nữ sau sinh. Nó cứ lớn dần, lớn dần lên và chỉ chực nhào vào, áp đảo, lấn lướt ép người ta vào bóng tối, hố sâu, vực thẳm của đường cùng. Những đau đớn âm thầm không phải ai cũng hiểu được, cũng thông cảm để mà sẻ chia, yêu thương. Các mẹ có từng rơi vào trạng thái này không?

Nỗi lo sợ nhưng chỉ là mơ hồ của rất nhiều người phụ nữ

          Ở nước ta, căn bệnh trầm cảm ở phụ nữ sau sinh chưa bao giờ được coi là chủ đề nóng. Thậm chí nhiều gia đình còn không biết nó là cái gì? Chính vì lẽ đó mà trước khi sinh mặc dù tư tưởng luôn được thông thoáng, sống trong yêu thương, được chăm lo quan tâm đầy đủ nhưng em vẫn có nỗi sợ mơ hồ. Tự cảm thấy mình từ khi bầu bí đã nhạy cảm lên gấp rất nhiều nhiều lần. Từ một cô gái vô tư, mạnh mẽ đôi chút hơi bụi phủi mà dễ khóc, dễ cười, dễ buồn vì mấy chuyện vu vơ. Thế cũng đủ để tự mình thấy mình dễ dàng khác đi lắm.

          Thỉnh thoảng đôi ba lúc gặp một trường hợp trầm cảm sau sinh gây hậu quả nghiêm trọng em lại xót xa, thương cảm rồi lại vận đến mình. Rồi lại dặn chồng “chồng phải để ý đến vợ nhé. Sau sinh chồng nhớ phải để ý đến vợ”. Em lo sợ em sẽ làm tổn thương đến con các mẹ ạ. Rồi chỉ sợ bố nó vẫn không hiểu nổi, lại gửi link, lại nhắc nhở. Đấy chồng em là người yêu thương và hiểu em nhưng cũng chả để ý trầm cảm sau sinh là như thế nào cho đến khi vợ khai sáng. Nên cảnh báo không bao giờ thừa đâu các mẹ.

Người trong cuộc nhiều khi không tự nhận ra

          Trầm cảm sau sinh nó không phổ biến và thông dụng như kiểu viêm họng thì đau kèm sốt. Cảm cúm thì nhức đầu, sổ mũi. Triệu chứng thì nó vô vàn ngàn lối và mỗi phụ nữ thì đều không giống nhau. Thế nên sau sinh cứ thấy mình khang khác là em lại giật mình hay là... Nhưng thực sự giờ em đã hiểu, còn hay là... còn thảng thốt thì còn chưa phải là bệnh.

          Một ngày em gặp cái dáng ngồi của một bà mẹ trẻ, nó còn in trong tâm trí em đến tận bây giờ. Trước đó cô bé là người hoạt bát, xinh tươi và có rất nhiều hài hước. Facebook, Insta luôn ngập tràn hình ảnh vài trăm like về thế giới bầu bí nhiều tình yêu và ngưỡng mộ. Sau sinh cũng thấy up ảnh con ngủ, con mếu, ôm con, nựng con... cả mẹ cả con đều vẫn ngàn like vẫn được tung hô “cưng quá đi” “gái một con mòn con mắt”...

          Ngày đầy tháng, để lại căn phòng ngập tràn hoa, quà và lời chúc tụng, em nhẹ bước vào căn phòng khác. Chao ôi mở cánh cửa ra là thứ ánh sáng leo lắt đổ ra từ cái đèn ngủ, trên bàn còn có khay cơm cữ nguội ngắt. Trên giường là đứa con nhỏ đang khóc ngằn ngặt. Trong góc phòng là cô gái ngồi bó gối, tóc buộc tạm nhiều sợi vẫn rơi dọc ngang trên khuôn mặt. Như không có chuyện gì xảy ra em bước đến bế đứa trẻ lên dỗ dành, thì thấy mẹ nó như giật mình ngẩng lên nhìn em, nhoẻn cười “chị vừa đến chơi ạ?”

          Ở một căn phòng không xa mọi người vui vẻ, chúc tụng chính là đứa trẻ này. Nhưng ở đây cái người sinh ra đứa trẻ ấy lại đang cô đơn, dày vò, hoảng hốt và như mây trôi không lối không cả nghe thấy con đang khóc xé lòng. Em ấy nói là em ấy “sợ nghe tiếng con khóc”. Cả một tháng nó cứ khóc ngằn ngặt mà toàn là về đêm. Chồng thì trông được tí rồi “anh ngủ mai anh còn đi làm”. Chỉ còn con mẹ đánh vật với thằng cu nhiều ngày như thế. Em bảo “có lúc nó khóc mà em cứ ngồi im, xong tai như điếc đặc chỉ nhìn thấy miệng con nó mở đóng thôi chị ạ. Là chồng em quát em em mới biết là nó đang khóc”.

          Em có hỏi bé đấy là em thấy thế có bất bình thường hay không thì em nói không chị, cứ không nghe tiếng con khóc là được rồi chị. Chính là người ta hoàn toàn không biết người ta trầm cảm các mẹ ạ. Như thế mới càng khủng khiếp.

          Nhớ cái hồi em ở cữ, sinh xong thì chỉ có con con và con. Yêu nhất là lúc con rúc bầu ti mẹ, cảm giác gắn kết làm sao. Mỗi lần ôm con là mỗi lần cảm thấy hạnh phúc, ngỡ ngàng vì sao mà mình lại có khả năng kì diệu là sinh ra được cái cục kim cương to đùng như thế này. Nhưng quýnh quáng, kích động nhất là tiếng con khóc. Không hiểu con khóc vì lẽ gì, tại sao lại khóc mãi. Hốt hoảng lớn nhất là con có điều gì bất thường.

          Nhớ lại cảnh tự nhiên đi từ vệ sinh vào thấy con đầu tóc ướt rượt, mồ hôi như tắm và tim như ngừng thở. Sinh được chục ngày vẫn đang đau đi nhẹ nói khẽ thế mà lúc đó vừa ôm con, vừa khóc, miệng lảm nhảm gọi con, chân chạy như bay sang phòng khác lấy cái đo nhiệt độ. Rồi nhiều lúc con nằm im quá cũng lo, nó ngủ cũng chăm chăm xem nó thở được hay không. Rồi đêm đêm lo nó đói không. Canh gác để thay bỉm cho nó. Sốt ruột khi nó ăn xong mà chưa ợ... vân vân và mây mây. Thế giới bé tí trong cái phòng hơn chục mét vuông với một đứa trẻ mà sao nhiều cái nỗi lo đến thế.

          Thế nên người mẹ trẻ em vừa kể, con khóc cả tháng lại toàn khóc về đêm thì có hao mòn không các mẹ?

Điều gì khiến mẹ bỉm sữa rơi vào hố sâu của trầm cảm sau sinh?

          Theo thống kê, có ít nhất 24% các bà mẹ mắc trầm cảm sau sinh, con số không nhẹ tí nào các mẹ ạ. Có thể kể ra rất nhiều nguyên nhân gây nên bệnh lý này:

- Thay đổi hormone trong cơ thể làm mẹ mệt mỏi, dễ thay đổi cảm xúc dẫn tới trầm cảm mà có thể các mẹ hoàn toàn không nhận ra.

- Áp lực cuộc sống không được chia sẻ: Phụ nữ không nhận được yêu thương, chăm sóc, chia sẻ từ phía gia đình. Nhiều mẹ gặp áp lực phải sinh con trai nhưng lại ra con gái, áp lực cân nặng con không như mong ước, áp lực con quấy, con khóc...

- Áp lực về khả năng chăm con: Không sai tí nào khi nói rằng sau sinh thế giới của người mẹ xoay quanh đứa trẻ. Những phụ nữ lần đầu làm quen với trách nhiệm của một người mẹ không hề dễ dàng. Nhiều người thậm chí còn cực kì lo lắng về khả năng chăm sóc con của mình.

- Mệt mỏi sau sinh: sau sinh phụ nữ cần một khoảng thời gian để phục hồi sức khỏe, nhưng lại phải hoàn thành trách nhiệm chăm con. Do đó nhiều mẹ không có thời gian quan tâm đến bản thân. Có những mẹ còn bị mất ngủ kéo dài, ăn uống không đảm bảo dẫn đến suy nhược cả cơ thể lẫn tinh thần.

Thoát khỏi hố sâu của trầm cảm sau sinh?

          Trầm cảm sau sinh được gọi là “kẻ giết người” thầm lặng. Nó không chỉ làm ảnh hưởng đến sức khỏe, tâm lý, thể trạng của người mẹ mà nó còn tác động xấu tới sự phát triển cả về thể chất, trí tuệ và cảm xúc của đứa trẻ. Đỉnh điểm của sự tàn khốc này còn là việc người mẹ mất hết xúc cảm xuất hiện ý nghĩ tiêu cực làm hại bản thân và con mình.

          Em đã từng được nghe đến vụ mẹ bầu đứa thứ 3 nhưng ôm theo 2 con nhảy cầu tự tử, 4 mạng người cuốn theo dòng nước. Chỉ nghe thôi đã tim đập chân run lòng quặn thắt xót xa. Đã từng chứng kiến cảnh chị vợ anh bạn trèo lan can định nhảy xuống từ tầng 3 may mà anh chồng kịp thời phát hiện. Rồi một bà mẹ cầm dao phân vân nên cắt cổ tay mình hay đâm vào đứa con hơn 1 tháng tuổi. Kinh khủng lắm các mẹ ạ.

          Phụ nữ sau sinh cảm xúc bị điều khiển bởi thứ hormone quái quỷ. Vì thế cảm giác cô đơn, tủi thân tâm lý bất ổn luôn là phổ biến nhất. Trong khi rất khó để ra ngoài giao lưu với bạn bè và xã hội. Thế giới chỉ quanh quẩn quanh 4 bức tường, thứ chuyện kể với chồng chỉ là hôm nay con khóc mấy lần, cười mấy lần, ị mấy lần đến là nhàm chán. Thế rồi cứ tủi thân vu vơ, nằm khóc, ngồi khóc, ôm con cũng khóc một mình.

          Chả tội gì các mẹ ạ em buồn hay vui cứ ôm chồng mà cười hay khóc. Các mẹ đừng cứ giữ trong lòng mà chất chồng đầy lên đến ngày không chịu nổi thì chuyện đã rồi. Chồng em lâu lâu lại gửi con nhờ ông bà trông hộ đưa vợ ra ngoài “giải hấp”, chồng em hay đùa thế đấy. Rồi thứ 7, chủ nhật được nghỉ lại mua cá về nấu canh chua cho vợ ăn, vì vợ thích mà lại bổ cho con. Lâu lâu tự nhiên lại tặng vợ 1 bông hoa thôi cũng làm vui âm ỉ mấy ngày liền. Hắn cũng thừa nhận nếu vợ không tâm sự, không mè nheo, ỉ ôi hay khóc lóc thì hắn cũng không để ý thật.

          Quan tâm đến bản thân cũng là một cách hữu hiệu. Mặc dù bỉm sữa ở nhà nhưng em vẫn ăn mặc đẹp đẽ không úi xùi, không quan niệm đẻ đi đâu mà phải đẹp. Không phải là ăn diện lung linh nhưng mà gọn gàng, ưa mắt vẫn thời trang lắm. Chồng mỗi lúc ôm vợ lại bảo “vợ anh thơm phưng phức thế, ai bảo phụ nữ sau sinh hôi hám, khó chịu chứ”. Đấy thế là tự khen nhau xong tự thấy yêu nhau thôi các mẹ.

          Con khóc là đặc sản không người phụ nữ nào không nếm trải. Đó là thứ tiếng ồn khủng bố nhất trong tất cả các loại tiếng ồn đối với người chăm sóc. Thế nhưng trẻ khóc chính là biểu đạt nhu cầu, mẹ hãy lắng nghe con điểu hiểu khi nào con đòi ăn, khi nào con gắt ngủ, khi nào con mệt... để có thể bình tĩnh đáp ứng nhu cầu của con. Rồi em có cái kiểu lo là chồng không thể bế con được, không thể dỗ con được. Nhưng sau 1 vài lần cứ nhắm mắt nghỉ ngơi thêm một chút cho chồng chăm con, mặc dù lòng như lửa đốt thì hóa ra bố của con mình cơ mà, hắn cũng làm tốt lắm. Cứ thế chia sẻ công việc với chồng với người thân các mẹ nhé. Đừng cố gắng làm hết mọi việc để rồi cứ mãi không yên tâm ai chăm con mình ngoài mình cả.

          Thoải mái tinh thần, đảm bảo sức khỏe thì từ đó những câu nói vô tình, những dò xét, những cào cấu tổn thương sẽ không làm ảnh hưởng đến mình được nữa. Tự nhiên cuộc sống nó sẽ nhẹ nhàng dần đi. Mình sinh được ra một cục kim cương to đùng thế cơ mà, mình xứng đáng được yêu thương chia sẻ. Hãy nhớ con mình cũng cần mình khỏe mạnh, vui vẻ như thế mới tạo ra môi trường tốt nhất cho bé phát triển.

          Một mái ấm gia đình vẫn luôn mong ước những thiên thần được sinh ra. Đời người phụ nữ có mấy lần chửa đẻ nên người mẹ họ cần lắm được bao bọc trong yêu thương và chia sẻ. Cũng không phải khó khăn gì, chúng ta chỉ cần yêu thương thêm một ít, tinh tế thêm một ít, cũng không mất quá nhiều tâm sức đâu các ông bố nhỉ? Các mẹ cũng đừng chịu đựng mọi thứ một mình hãy chia sẻ, cởi mở để tự giải tỏa cho bản thân và cũng là để tạo điều kiện cho mọi người hiểu nhau hơn, để trầm cảm không bao giờ xuất hiện trong cuộc sống của mình cả.