Giỏ hàng (0)

Những giây phút thiêng liêng của người đàn ông lần đầu tiên làm bố

       Người ta có rất nhiều thơ văn ca ngợi về sự tuyệt vời, sự thiêng liêng của tình mẫu tử. Thế nhưng tình phụ tử cũng là thứ tình cảm tròn đầy không kém nhưng lại rất ít khi được nam giới nói ra. Chúng ta chỉ có thể dùng cảm giác để cảm nhận mà thôi. Và chồng em cũng là người đàn ông ít thể hiện bằng lời như thế. Cả quãng thời gian vợ mang bầu rồi sinh con có vô số lần đầu tiên chồng em có được những giây phút thiêng liêng. Thôi thì hôm nay em ngồi mường tượng và cảm nhận để lưu lại sau này có cái mà kể với con là bố yêu thương con biết là bao, cũng không kém gì mẹ cả.

Thế nào là hạnh phúc!?

      Hai vợ chồng kết hôn về chung một nhà là do tình yêu dẫn lối. Thế nhưng em vẫn cứ đùa là bố nó muốn úp sọt em. Hắn là mới chính là người suốt ngày mong mỏi có một đứa con. Cái ngày biết mình có bầu lại là lúc chồng ở xa. Em mừng vui vô hạn. Con đầu lòng mà, hạnh phúc trào dâng. Nhưng sau đấy vẫn kịp thời suy nghĩ rất kĩ, chồng thì chắc chắn là vui rồi nhưng không biết hắn biểu hiện như thế nào, có như trên phim không? Ôm vợ xoay vòng? Rơi nước mắt? Nghiên cứu đi nghiên cứu lại cái que thử? Hay đi đi lại lại lẩm nhẩm có con rồi, mình được làm bố rồi?...

      Thế rồi chồng cũng về, em ra vẻ buồn rầu, nói mệt mỏi vừa phải đi viện khám để kiểm tra tổng thể. Chồng bảo “Như thế nào? Sổ khám đâu anh xem? Có chuyện gì mà buồn thế? Có chuyện gì thì cũng có chồng ở đây”. Em mặt buồn thiu đi vào phòng lấy sổ đưa chồng. Trong khi hắn mở sổ đọc thì em đứng theo dõi từng cử động của hắn. Trong đầu còn nghĩ “nếu biểu hiện làm tôi thất vọng coi chừng tôi nha ông”.

      Hắn đọc xong, xong lại thấy lật qua lật lại, lại đọc. Xong lại lật. Ô hay điên thế không biết. Tóm lại là ông như nào đây? Vừa lúc em chuẩn bị phát hoả thì chồng ngẩng mặt lên nở nụ cười. Cười kiểu gì mà tự nhiên em cảm giác như muốn tan chảy ra ấy. Xong hắn ôm em vào lòng ghì chặt. Chả nói câu nào. Có vậy thôi mà tự nhiên em rơi nước mắt. Mấy phút chồng thấy em nước mắt tí tách mới buông ra lau và nhìn vợ “lại định xem chồng biểu hiện thế nào ấy gì? Trẻ con vừa thôi! Như thế còn không hạnh phúc thì cái gì mới là hạnh phúc”. Xong lại ôm, lại không nói gì. Giờ thì em mới hiểu có những lúc đàn ông chả cần nói thì mà vẫn làm cho phụ nữ thấy mãn nguyện ạ. Và mỗi ông chồng thì tùy tính cách mà biểu hiện khác nhau, không giống trên phim đâu mà tưởng với chả tượng.

Tháng ngày của chăm lo, yêu thương

      Chuỗi ngày tiếp theo là chuỗi ngày của sự mệt mỏi do em bị nôn nghén. Chồng xót lắm, xoa lưng, xoa bụng, masage cho vợ. Con mới bằng quả nho trong bụng mẹ mà ngày ngày chồng cứ nói chuyện với con nịnh nọt “đừng làm mẹ vất vả con nhé”. Chả biết con có hiểu được gì không, ấy thế mà dứt 12 tuần là hết ốm nghén nhưng mà tụt mất 3 kí lô. Chồng em bắt đầu những tháng ngày nhồi vợ như nhồi vịt xuất chuồng.

      Tất cả những gì thuộc về chăm lo cho bà bầu, tốt cho em bé trong bụng mẹ đều được chồng em lôi lên, dìm xuống, xoay ngang, xoay dọc nghiên cứu. Sau đó kết hợp với so sánh ngược xuôi các thông tin hòng tìm ra kết luận được coi là đúng nhất. Kế đó là xách về nhà cho vợ ăn và uống. Đến khổ. Thôi thì trăm sự nhờ bố cháu cả, lần nào đi siêu âm bác sỹ đều khen tốt, chỉ số của con đều vượt chuẩn. Trộm vía bố cháu đưa đi lần nào về cũng hồ hởi phấn khởi lắm luôn.

       Thế nhưng, những bé cưng khác ngoài 4 tháng là bắt đầu máy. Còn con con em đến tháng thứ 5 rồi mà hết bố lại mẹ ngóng trông con chả có biểu hiện vận động gì cả. May mà đi khám con vẫn phát triển ổn định chứ không thì bố mẹ đến phát khóc lên mất. Tận đến một tối trời không đẹp lắm (nóng kinh khủng) đang nằm giường em thấy giật mình một cái. Đặt tay lên bụng lại không thấy gì. Quay sang bảo chồng “chồng ơi con đạp chỗ này hay sao ấy”. Bố nó tức tốc bật dậy, để tay lên đúng vị trí đó và bắt đầu nỉ non “con ơi, bé cưng ơi, bố đây này, con nghe thấy bố không, bố yêu con...”. Và “bụp” “bụp” đúng tay bố nó. Đúng là sự kì diệu của tình phụ tử. Chồng em ngẩng lên, mặt đần ra “con mình nghe thấy đấy vợ ạ, con mình biết bố đấy”. Thêm một cái lần đầu tiên nữa và biểu hiện của chồng em đúng là không giống sách vở nào hết.

      Sau đấy lại tiếp tục đến công đoạn ôm vợ, xoa bụng nói chuyện với con. Và ngày nào cũng như ngày nào tiết mục nói chuyện đêm đêm đều đều diễn ra ạ. Mà chả hiểu cái lý gì chứ em gọi con em nó không bắt lời. Mà bố nó gọi là dù đang ngủ nó cũng phải đạp vào tay bố nó cái. Tổn thương quá đi.

Những màu sắc của “vượt cạn cùng vợ”

       Thời gian thấm thoắt thoi đưa và những ngày chờ sinh ập đến. Gần những ngày đó em bắt đầu hoảng hốt, lo lắng, thậm chí nghe báo mạng đưa tin về những trường hợp rủi ro khi sinh nở, em còn không ngủ được. Có lẽ những ngày này độ nhảy cảm lên cao quá. Chồng vẫn luôn bên cạnh, động viên, trấn an vợ. Thế nhưng em biết thừa hắn lo lắng lắm. Kiểu như là em cứ có biểu hiện gì hơi khác là thấy hắn giật mình thon thót, hỏi han. Thì trấn an vợ thế thôi chứ đã biết chửa đẻ nó như thế nào đâu, cùng là lần đầu tiên cả.

       Đi khám bác sỹ bảo sắp sinh rồi nhé, chỉ khoảng tuần nữa thôi. Thôi là từ đấy vợ chồng như trên đống lửa. Ban đêm em cựa nhẹ là chồng tỉnh giấc. Nhiều khi mỏi cố nằm vì sợ chồng mất giấc ngủ mai đi làm lại mệt. Ngày đi làm chồng điện về mấy lần, lúc nào cũng nhắc “thấy gì khác điện thoại chồng ngay nhé”. Đêm nào về cũng nịnh con “nhà mình hơi xa bệnh viện con chui ra ban ngày con nhé, đêm thì bố lo lắm”. Cuối tuần chồng được nghỉ 2 ngày chỉ quanh quẩn bên vợ. Thấy vợ bung nút nhầy lại càng nóng ruột. Lại nịnh con “hay là cuối tuần con ra đi nhé, bố ở nhà bố đưa 2 mẹ con vào viện”. Chịu thật cứ làm như con trưởng thành lắm rồi ấy.


       Ấy thế mà mọi sự nịnh nọt của bố cháu chẳng có tác dụng quái gì cả. Vào một đêm sau khi mưa bão lớn, 23h30 cháu lại háo hức đòi ra. Đau bụng em bò dậy chồng hỏi nhưng em bảo luôn là “vợ đi vệ sinh lát vợ vào, không phải lo”. Tới hồi phát hiện ra máu em nghĩ sắp sinh rồi đây liền đi gội đầu, tắm và kiểm tra hết giỏ đồ đi đẻ xong bò lên giường nằm nghĩ bụng “nếu êm êm thì ngủ tiếp 5h rồi vào viện”. Hóa ra là không êm, đến khi 10 phút một cơn gò thì khều chồng dậy. Ai đời vợ thì bình tĩnh còn chồng lại cuống cả lên, có cái giỏ đồ mà nhấc ra nhấc vào mấy lần, gọi taxi mà thằng em còn phải gọi hộ. Rồi thế là 1h sáng cả nhà kéo nhau tập đoàn người vào viện.

       Chờ khám, làm thủ tục thấy vợ đau quá hắn chả biết làm thế nào, quanh quẩn mỗi câu “vợ ơi cố lên, sau này con ra chồng sẽ tét đít con tội làm vợ đau nhé”. Méo mặt vẫn phải bật cười vì cái ý đồ của hắn. Xời nói vậy chứ tôi biết thừa ai cưng con bằng ông. Khi tử cung mở 2 phân thì sản phụ được đẩy lên khoa đẻ bằng một đường, người nhà đi đường khác. Ấy thế mà nhìn ánh mắt chồng như chia tay vợ đi công tác nước ngoài 5 năm. Thương ghê cơ, cố nhấc mép cười méo với chồng 1 cái cho hắn yên tâm.

       Sau 5 tiếng ở trong phòng đẻ chiến đấu hết mình với những cơn đau thì em đã mẹ tròn con vuông. Lúc đấy đau thấy sao thấy hoa, mắt mờ toàn thân run rẩy nên em chả kịp nghĩ xem chồng mình ở ngoài như thế nào nữa. Hộ lý đẩy về phòng hậu sinh nhìn thấy chồng tự nhiên nước mắt ở đâu cứ tuôn ào ào như lũ mà chả nói được câu nào. Chồng lau nước mắt nịnh vợ “chồng đây gì, vợ đừng khóc nữa, chồng đây”. Dỗ vợ xong mới bế con nhé. Chắc thấy vợ khóc choáng quá.

       Quả bế con mới gọi là thần thánh buồn cười. Ôi chao tại sao em nói là buồn cười vì ở nhà cũng học rồi. Thế nhưng vợ vẫn phải chỉ: tay này ôm đầu con, tay này đỡ mông con, bàn tay luồn đỡ lưng. Lóng ngóng mãi cũng bế được con lên tay. Xong nhìn mặt con đắm đuối và hắn rơm rớm nước mắt. Ôi chao chồng em, cái người đàn ông này lần đầu tiên em nhìn thấy hắn khóc. Hắn rơm rớm nước mắt mà em thì nước mắt lại như mưa luôn. Thêm một lần cảm nhận thấy hạnh phúc nó lan tỏa trong từng tấc da, thớ thịt. À hóa ra lần đầu gặp con của chồng mình nó là như thế.

       Đàn ông đúng là rất khác phụ nữ, nhưng niềm hạnh phúc vỡ òa của tình phụ tử thì không hề kém tình mẫu tử đâu. Cả quãng thời gian mang bầu, đi sinh nhận được những chia sẻ, chăm sóc, nhường nhịn của chồng em mới cảm nhận sâu sắc điều đó. Dù không nói ra, nhưng yêu thương thì vô bờ bến. Không ngoa khi nói rằng: vợ con là sinh mệnh cuộc đời của họ. Em tự hứa với lòng mình sau này dù cuộc sống có chông chênh thì hãy nhớ về những ngày tháng này để yêu chồng thêm một chút, để gìn giữ tổ ấm hạnh phúc gia đình.

Next: Quãng thời gian mang thai chính là một trải nghiệm tuyệt vời trong cuộc đời làm mẹ. Để bố mẹ nhớ và để con biết rằng bố mẹ yêu con thật nhiều từ khi biết mình mang trong cơ thể một mầm sống là con yêu. Em đã ghi lại nhật kí từ giây phút đầu tiên ấy. Hẹn tâm sự với các mẹ trong nhật kí yêu thương: https://topxanh.com/blogs/lan-dau-lam-me/nhat-ki-yeu-thuong-de-me-nho-va-de-con-biet-la-bo-me-vo-cung-yeu-con