Giỏ hàng (0)

NHẬT KÍ YÊU THƯƠNG – ĐỂ MẸ NHỚ VÀ ĐỂ CON BIẾT LÀ BỐ MẸ VÔ CÙNG YÊU CON

          Người ta bảo sinh xong phụ nữ dễ bị “mất trí” lắm. Nào là tác dụng của thuốc khi đi sinh, nào là do nội tiết – hormon estrogen suy giảm đột ngột, do mệt mỏi chăm con... Mẹ cũng sợ rồi não sẽ đi nghỉ dưỡng như thế lắm, thế nên biết mình mang trong cơ thể mầm sống là con yêu, mẹ liền viết nhật kí cho con. Để sau này đọc lại mẹ còn nhớ rõ ràng được những ngày con yêu lớn lên trong bụng mẹ. Và để con yêu biết bố mẹ đã yêu thương con đến nhường nào.

Ngày... tháng.... năm... Hạnh phúc là khi biết mình mang thai

          Bố mới chính là người suốt ngày nói ra nói vào là mong có con trong khi mẹ thì toàn tưng tửng “đầu anh toàn là ý định úp sọt tôi, thế mà người ngoài khéo lại nghĩ là tôi đấy”. Thực ra trong lòng mẹ rất rất mong mỏi con đến với mẹ. Một ngày mẹ chợt nhớ ra chu kỳ của mình đã lỡ hình như 5-6 ngày thì phải. Và niềm mong mỏi của mẹ đã đến. Con bắt đầu xuất hiện trong cuộc sống mà trước đây chỉ có riêng bố mẹ.

          Khỏi phải nói giây phút đó mẹ vui mừng như thế nào. Cái cảm giác nó không tả được bằng lời mà phải cảm nhận bằng cảm xúc con ạ. Nó như là nhỏ giọt màu vào cốc nước trong tinh khiết. Xong rồi cứ loang ra, từ từ loang ra khắp cơ thể mẹ.

          Bố của con vì đi vắng sau vài ngày mới biết cái tin đó. Trong vài ngày chờ đợi mẹ đã kịp nghĩ xuôi, nghĩ ngược và cố tưởng tượng 50 sắc thái biểu hiện của bố. Nhưng mọi sự suy tính của mẹ đều sai bét. Bố chả nói câu nào trong khi lật đi lại lật lại xong lại đọc cái tờ giấy A4 kết quả siêu âm có mấy chữ thôi. Sau khi sắp giết chết lòng kiên nhẫn của mẹ thì bố mới ngẩng lên nhìn mẹ cười. Cái cười sâu lắng của sự hạnh phúc, cái nụ cười mà mẹ nhìn thôi đã rơi nước mắt. Mẹ hạnh phúc trong vòng tay ôm của bố. Ngày này là cái ngày bố mẹ biết là có con.

Ngày... tháng.... năm... Tình yêu của bố mẹ, nhịp đập bé nhỏ của bố mẹ

          Từ ngày có con mẹ trở thành quả trứng mỏng manh trên bàn tay của bố. Bố không cho mẹ đi nhanh, không cho mẹ xách bất cứ cái gì mà quá 2kg. Bố nhắc này, nhắc kia bên tai suốt con ạ. Khổ thân mẹ lắm, đau hết cả đầu. Cơ mà mẹ vẫn ngoan ngoãn nghe lời ghê lắm vì mẹ sợ bố lo lắng.

          Một tuần sau bố đưa mẹ đi siêu âm. Sau khi tìm hiểu và nhờ sự trợ giúp của người thân bố mẹ quyết định đến siêu âm tại phòng khám tư nhân của bác sỹ là PGS.TS của một bệnh viện sản. Bố thì hồi hộp mong chờ lắm. Sau cái lần đầu tiên để mẹ đi khám một mình bố áy náy mãi. Bố nói với mẹ là từ giờ bố sẽ thu xếp công việc để đưa mẹ đi khám vì bố muốn cả bố và mẹ sẽ đồng hành trên mọi mốc dấu của con.

          Chờ đợi siêu âm thôi mà hồi hộp không tả được. Nghe nhịp tim của con, nhìn con hiện lên màn hình đen trắng tay chân khua khoắng yêu ơi là yêu. Thêm một lần mẹ hạnh phúc trào dâng. Mẹ lại nhìn bố nước mắt lại rơi thêm lần nữa. Bố nắm tay mẹ thật chặt nói khẽ “con mình đấy”.

          Nhịp đập bé nhỏ, cảm ơn con đã đến bên bố mẹ. Bố mẹ sẽ chăm lo, yêu thương và bảo vệ con. Yêu con ngàn lần.

Ngày... tháng.... năm... Nôn nghén thôi có là gì

          Con yêu, mẹ bắt đầu những ngày nôn nghén kinh dị. Mẹ có thể nôn khi bắt gặp bất kì mùi lạ nào. Mà kì lắm giờ đây mẹ thính mùi kinh khủng. Bố là người phải chịu trận. Hôm nào cũng phải tắm, rửa mặt, gội đầu kĩ lưỡng trước khi vào ôm mẹ. Rồi mọi thứ ăn uống chăm sóc của bố của cả nhà đều đi 1 vòng từ bàn ăn vào bụng mẹ rồi ra ngoài qua đường miệng. Mẹ thực sự lo sợ điều này sẽ ảnh hưởng đến con yêu.

          Mệt mỏi vì nôn nghén và lo lắng đến mất ăn mất ngủ. Mẹ trở nên gắt gỏng, khó chịu. Mẹ thường xuyên quát nạt, cáu gắt với bố. Mẹ cho rằng bố chẳng lo cho con gì cả. Rằng là chỉ mình mẹ lo đến con. Rồi mẹ nhạy cảm hay khóc. Bố vẫn chịu trận như thế. Mỗi lần đều xoa dịu mẹ.

          Cảm nhận sự việc đã trở nên mất kiểm soát mẹ liền hỏi bác sỹ, tìm hiểu trên internet thì biết rằng đây là sự thay đổi tự nhiên của cơ thể. Việc nôn nghén cũng là để thích ứng không ảnh hưởng đến con nên cũng đỡ lo hơn, giảm stress. Rồi mẹ tìm nhiều cách để giảm nôn nghén, ăn uống khoa học hơn. Bố con thì ngày ngày đồng hành cùng mẹ từ tìm hiểu đến thực hành về ăn uống sinh hoạt.

          Khi con được 12 tuần tự nhiên nôn nghén giảm hẳn, mẹ bắt đầu thấy thoải mái hơn, ăn uống tốt dần. Và bố con quyết tâm lấy lại 3kg mẹ bị tụt mất. Công cuộc vỗ béo “bò sữa” bắt đầu. Ngày yêu nhau bố suốt ngày bố hỏi “thèm gì? thích ăn gì?”. Giờ có con bố suốt ngày lo con đói, con không đủ chất. Điệp khúc cũ thay bằng “ăn thêm một tý, ăn rồi khác quen”. Mệt ghê.

Ngày... tháng.... năm... con yêu chỉ cần con khỏe mạnh

          13 tuần mốc quan trọng để kiểm tra sức khỏe mẹ và bé. Bố mẹ lại dắt nhau đi siêu âm. Trước đó mẹ lo lắng nhiều thai kỳ của mình. Mẹ chỉ ước ao mẹ khỏe con khỏe. Dù trước đây mẹ muốn sinh con trai, không phải vì phân biệt giới tính mà vì mẹ thương lắm mẹ sợ con gái mẹ vất vả, phụ nữ luôn chịu thiệt thòi mà. Giờ đây mang bầu con rồi mẹ lại nghĩ hoàn toàn khác. Con có là trai hay gái không quan trọng bằng việc mẹ con ta bình an.

          Lúc siêu âm bác sỹ lay mãi con vẫn không dậy mặc dù trước đó cô y tá đã dặn mẹ đi bộ để con thức còn đo các chỉ số. Con giống hệt bố cái nết ngủ. Kệ bác sỹ xoay lắc, gọi thế nào con vẫn nằm úp và ngáy khò khò (bác sỹ bảo với bố mẹ thế). Lại rời giường tiếp tục đi bộ cho con tỉnh. “Tuổi thai 12 tuần 5 ngày, 74g, các chỉ số bình thường nhé” bác sỹ nói.

          Ơn giời, trước mắt thế là ổn. Con yêu bố mẹ yêu con, yêu lắm yêu nhiều luôn ấy. Con ngoan chịu khó an nhiên trong bụng mẹ nhé. Bố mẹ sẽ bảo vệ yêu thương con.

Ngày... tháng.... năm... con gái yêu thương của bố mẹ

          Vòng 2 của mẹ lớn dần lên, cân nặng cũng nhúc nhích tăng từ 49 lên 50. Lần đầu tiên trong đời mẹ cán mốc cân nửa tạ. Là nhờ con cả đấy. Bố bắt đầu bôi kem rạn cho mẹ và ngày ngày nghiên cứu từng cm trên bụng mẹ xem có rạn không.

          Sau 1 tháng mẹ tiếp tục đi siêu âm để gặp con. Nói thực là nếu như siêu âm có lợi mẹ chắc chắn là một tuần mẹ sẽ gặp con một lần chứ không háo hức lắm luôn ấy. 16 tuần 6 ngày con yêu 176g tất cả các chỉ số hoàn toàn bình thường. Bác sỹ nói “Giống mẹ nhé”. Mẹ nhìn màn hình thấy con đang nhúc nhích, nhúc nhích và lẩm nhẩm “chào con gái của bố mẹ”. Bố vẫn đứng cạnh nắm tay và nhìn mẹ trìu mến.


          Bác sỹ chỉ định xét nghiệm triple test. Kết quả tốt nhưng mẹ bị thiếu máu nhẹ. Và thế là công cuộc uống bổ sung sắt với ăn thịt đỏ lại rộn ràng trong bữa ăn hàng ngày của nhà mình.

          Giờ mẹ bận lắm, bận nghĩ tên ở nhà cho con. Là Sóc được không nhỉ? Nhưng mà không biết con có quậy không? Chứ con mẹ dịu dàng thì mẹ không gọi là Sóc đâu. Mẹ phải tìm cái tên mà vừa yêu mọi người lại ít đặt ấy. Chứ Bông, Dâu, Thỏ... nhà mình đầy rồi. Đem chuyện đại sự này bàn với bố thế mà bố con bảo cho mẹ toàn quyền quyết định chứ lị. Người đâu mà lười suy nghĩ thế không biết. Mẹ bảo mẹ sẽ mách con là “bố không yêu con đâu” thế là bố lo. Bố bảo mẹ là “nói linh tinh, con nó tủi thân thì sao”.

          Xong một ngày đẹp đẹp trời bố nói bố sẽ gọi con là Gạo vì “Gạo là hạnh phúc, ấm no, bình yên. Chỉ cần Gạo là đủ”. Chả biết ủ mưu bao lâu tự nhiên đưa ra quyết định luôn mới sợ chứ. “Ô hay sao bảo cho tôi toàn quyền quyết định cơ mà” mẹ nói trong khi đang thụi cùi chỏ vào bố. Con gái à bố yêu con, con là niềm hi vọng lớn lao của bố. Gạo ơi Gạo, con ngoan, chịu khó măm măm và lớn chuẩn trong ổ ấm của mình nhé. Bố mẹ yêu con nhiều thật là nhiều.

Ngày... tháng.... năm... mỗi ngày lại thêm nhiều yêu thương

          Dạo này mỗi lần nghĩ mẹ lại cảm thấy thực kì diệu. Từ một cô gái thấy thỏa mãn với suy nghĩ sống 1 mình vui vẻ, tự quyết định tự chủ động cho cuộc đời của mình. Đùng một cái mẹ có chồng, có con. Chỉ như vừa chớp mắt thôi. Tài tình thật. Yêu gia đình nhỏ của mình lắm lắm. Yêu con gái mẹ nhiều nhiều.

          Chuẩn bị tết rồi con yêu ạ. Cái tết đầu tiên mẹ có gia đình riêng, có bố con và có con. Năm nay mẹ phải tự lo lắng tết không được phụ thuộc vào ông bà ngoại nữa rồi. Nhưng mà mẹ phải tập dần thôi con ạ. Sang năm mẹ còn chăm lo cho Gạo của mẹ cơ mà. Mà có bố bên cạnh, cái gì không làm được mẹ sẽ đẩy cho bố con. Ai bảo làm đàn ông làm gì phải gánh vác chứ.

          Mẹ soi gương thấy con gái mẹ lớn nhiều rồi ấy. Bụng mẹ chưa bao giờ to như thế này. Lần đầu tiên trong đời mẹ không cảm thấy lo lắng cho vóc dáng to lên từng ngày của mẹ. Mẹ bắt đầu đau lưng và khá là mệt. May mà con gái mẹ ngoan lần nào đi khám cũng phát triển bình thường. Bà ngoại bảo con giống mẹ hồi bé. Sắp tết rồi, nghĩ đến tết không được về nhà với ông bà ngoại là mẹ lại khóc. Khóc mấy lần rồi đấy. Nhưng nghĩ lại mẹ có con, có cả bố con nữa, đó là niềm hạnh phúc rồi. Sau này con gái mẹ đi lấy chồng có khóc như mẹ không nhỉ. Bố toàn bảo mẹ liên thiên, con còn bé xíu cứ lo đâu đâu.

Ngày... tháng.... năm... Con yêu ngoan và lớn nhé

          Mẹ cứ lo lắng mãi không thấy con máy gì cả. Mẹ hỏi bố đến mấy lần “sao bé khác 4 tháng bắt đầu máy mà con mình 5 tháng không thấy gì hả chồng”. Bố bảo “chưa đến lúc, kệ con lúc nào con thích con khác máy. Cứ bình tĩnh chờ đi”

          Rồi một hôm con gái tự nhiên gồng lồi 1 bên bụng mẹ, mẹ vội gọi bố, bố tức tốc bật dậy. Bố đặt tay đúng vị trí nó vị trí đó và nỉ non “con ơi, bé cưng ơi, bố đây này, con nghe thấy bố không, bố yêu con...”. Bố không cho mẹ cười sợ con giật mình con không đạp nữa. Hóa ra bố thối cũng mong con máy như mẹ, bố nói thế chẳng qua để trấn an mẹ thôi. Kì diệu một lần nữa là con đạp ngay đúng vào tay bố. Bố cứ xoa và hôn bụng mẹ mãi mới thôi.

          Mẹ để ý nhưng con gái ít máy. Chắc con ngoan không muốn làm mẹ vất vả. Thỉnh thoảng mới chạm chạm vào bụng mẹ xíu xíu thôi. Đi khám thì con toàn ngủ. Ừ ngủ ngoan hay ăn chóng nhớn con nhé. Vài hôm bố lại bảo thấy bụng mẹ to lên trông thấy. Rồi lại bảo “chắc mỗi ngày phải lớn được 5cm ấy vợ ạ, bụng vợ giống bụng bầu 7 tháng”. Gái mẹ mới có 5 tháng thôi mà. Bụng to hay bé cũng chả sao, miễn Gạo của mẹ khỏe mạnh là được.

          Con yêu ngoan và lớn nhé. Bố mẹ chờ mong con.

Ngày... tháng.... năm... nhanh thôi, 4 tháng nữa là gặp con rồi 

          Con gái 26 tuần được 963g như thế là cao hơn chuẩn gần 2 tuần (chuẩn 760g). Và nhất là con gái mẹ đã quay đầu. Chắc là bên trên chật quá rồi nên phải xoay xuống dưới. Như vậy là con cũng xoay sớm hơn các bạn 2 tuần đấy. Bố mẹ mừng lắm vì con ngoan, phát triển tốt. Cứ như này con nhé

          Giờ bụng mẹ to lên và ì ạch ghê rồi. Đêm ngủ ít hơn. Ngày nào bố cũng phải bóp lưng, bóp vai thật nhiều cho mẹ. Xong mẹ đau chân nữa. Tất cả những thứ đó không là gì con ạ. Niềm vui có con, con lớn dần từng ngày trong bụng mẹ làm trôi qua hết. Đi khám về bố con có vẻ nhẹ nhõm, bố con nói: “giờ vợ thế là yên tâm, chỉ chờ xem Gạo cân nặng như thế nào để quyết định mổ hay sinh thường thôi”

          Sáng nay ông bố ngố tàu còn hỏi mẹ: “Gạo 26 tuần rồi vợ nhờ, ơ thế là gần 7 tháng á? Chồng tưởng chỉ 5 tháng. Thế là bố sắp được bế Gạo rồi á? Nhanh nhờ. Vui nhờ”. Đấy bố có để ý gì đâu. Nhanh thôi chưa đến 4 tháng nữa là con mẹ chào đời rồi. Mẹ mong mỏi lắm. Con nhớ ngoan phát triển tốt nhé. Bố mẹ yêu con

Ngày... tháng.... năm... Bố mẹ yêu Gạo nhiều nhiều

          Nay sinh nhật mẹ, mừng sinh nhật hoàn toàn khác so với những năm trước. Năm nay mẹ có bố con ở cạnh, mẹ có con trong bụng mẹ, mẹ đón sinh nhật ở một nơi mới là gia đình của chúng ta. Mặc dù ko nhiều hoa nhiều quà như những năm trước nhưng con với bố con là 1 món quà to lớn và vô giá đối với mẹ.

          Những ngày mang thai con mẹ càng thương bà ngoại. Thấu hiểu hơn cái khó khăn vất vả của bà. Thấu hiểu hơn tình yêu của bà dành cho mẹ, sự hi sinh vất vả của bà ngoại. Năm nào bà cũng nhớ sinh nhật mẹ, cũng gửi quà chúc mừng mẹ. Cũng ưu tiên mẹ. Và mẹ chắc chắn là rồi bà cũng yêu Gạo vô cùng.

          Gạo yêu dạo này con chăm chỉ hơn đạp nhiều hơn, một số lúc đã biết đạp làm mẹ đau, con ngủ ít hơn trước. Chắc con lớn hơn rồi. Con ngoan, chăm chỉ lớn lên trong đấy. Đủ ngày đủ tháng ra với bố mẹ và cả nhà nhé. Giờ mẹ chỉ mong con mẹ ngoan, khoẻ thôi. Sinh nhật mẹ sang năm là mẹ được con tung hoa chúc mừng rồi. Sang năm sẽ là 1 năm khác nữa, sẽ là sinh nhật chờ mong của mẹ

Bố mẹ yêu Gạo nhiều nhiều

Ngày... tháng.... năm... có những việc thú vị không tưởng

          Kiêng cữ theo các cụ đã dạy, con ngoài 7 tháng bố mẹ mới sắm đồ, con ngoài 8 tháng bố mẹ mới lo chuẩn bị đồ để đi sinh. Giặt đã có máy nhưng công cuộc phơi hàng trăm thứ này trong khi bụng to, ì ạch mà không làm bố mẹ mệt mỏi. Khô rồi còn gấp gấp, phân loại, dán giấy, xếp đặt ... bố mẹ đều làm trong niềm hân hoan, hạnh phúc và vô cùng tỉ mỉ. Chỉ có thể là đồ của Gạo - con gái yêu quý.

          Bố con kêu chữ xấu nhưng vẫn tỉ mỉ ngồi viết giấy note đồ cho con. Vừa viết còn vừa bảo: “sau này Gạo giống bố cho xinh”. Còn hẹn bế con đi chơi khắp xóm, đưa lên cơ quan... bla bla. Vâng công chúa của bố mà lị.

          Mai mẹ xếp vào giỏ nhựa nữa là yên tâm. Mấy tuần trời mưa không giặt, không phơi, không xếp cho con được mẹ chỉ lo đi sinh mà con không có đồ sạch sẽ thơm tho để dùng. Cuối cùng cũng ổn rồi.

          Giờ mẹ con mình chỉ cần yên ổn, ngoan ngoãn chờ đủ ngày, đủ tháng gặp nhau nữa con nhỉ?

Ngày... tháng.... năm... hồi hộp chờ đợi con yêu

          Con gái 39 tuần 5 ngày và mẹ bắt đầu thấy đau bụng từ 23h30’. Mấy hôm trước đều đau như thế nên mẹ nghĩ chắc là con dậy và xoay. Nhưng hôm nay đau quá, mẹ vào nhà vệ sinh và thấy có chút máu hồng. Cái này gọi là máu báo con mẹ sắp ra ngoài. Đầu tiên cảm thấy lo lắng vô cùng nhưng trấn tĩnh lại:

- Đi gội đầu, sấy tóc

- Soạn thêm đồ còn thiếu

- Sắp xếp giấy tờ

- Chuẩn bị tiền

          Xong xuôi mẹ lên giường nằm viết cho con và theo dõi cơn co con ạ. Nếu đau nhiều hơn chúng ta sẽ vào viện luôn con nhé. Mẹ hi vọng là đến 5h sáng mới phải đi. Nhưng mà tuỳ con gái mẹ tất cả. Con yêu vậy là chúng ta sắp được gặp nhau rồi. Mong con gái mẹ thuận lợi, mạnh khoẻ ra ngoài này nhé. Cả nhà yêu con nhiều lắm

1h10 cả nhà lên taxi đi đến viện chờ mẹ sinh con.

Ngày... tháng.... năm... ôm tình yêu trong lòng

          Sau 5 giờ vượt cạn với trăm ngàn cảm xúc mẹ đã được ôm con trong lòng, nước mắt mẹ cứ thế chảy ra. Bố con lóng ngóng ôm con trên tay, xong cứ ngắm con mãi. Mẹ nhìn thấy bố con cũng rơm rớm nước mắt. Giọt nước mắt của hạnh phúc của thương yêu.

          Gạo 3,5kg. Chào mừng con yêu đến với thế giới này. An nhiên, vui vẻ, hạnh phúc lớn lên con nhé. Bố mẹ sẽ luôn ở bên con

          Nhiều tháng sau mỗi khi ôm con trong lòng, ngắm con ngủ, nhìn con chơi đùa mẹ đều cảm thấy sự kì diệu. Kì diệu vì mẹ đã mang thai, đã sinh ra con, một điều mà trước đây chưa bao giờ mẹ tưởng tượng ra được. Một thiên thần nhỏ xinh kết nối yêu thương của một gia đình hạnh phúc. Yêu con thật nhiều. Con gái miền bình yên của mẹ.