Giỏ hàng (0)

GÁI CHỬA CỬA TỬ - EM ĐÃ TRẢI QUA CỬA TỬ NHƯ THẾ

Sinh con lần đầu bao giờ cũng nhiều bỡ ngỡ. Các cụ xưa có câu “Kinh nghiệm của người này không thể truyền cho kẻ khác” là đúng thật. Lần đầu em có bầu sinh con ở cái tuổi ngoài 30 cũng không phải trẻ con tập làm mẹ nữa, tìm hiểu bao nhiêu rồi nhưng mới vẫn hoàn mới mà thôi, vẫn thấp thỏm lo âu, hồi hộp chờ đợi lắm.

Chuẩn bị tinh thần “đi đẻ”

Em cũng kiêng cữ rất cẩn thận trước khi sinh, qua tháng thứ 7 mới chuẩn bị đồ cho cục cưng. Hỏi thăm mọi người xung quanh, lên google tìm hiểu rồi tự rút kinh nghiệm ra được 1 list đồ cần thiết cho con và cho mẹ. Tổng hợp những thứ được mọi người cho/tặng sau đó ghi lại và 2 vợ chồng đưa nhau đi sắm. Thế mà đến mấy lần mới đủ, tài thế không biết. Về chọn ngày nắng to, giặt giũ, phơi thơm tho và gấp gấp, dọn dọn trọn một ngày trời. Vừa gấp vừa hít hà, vừa tưởng tưởng sau này bé cưng mặc thì như thế nào. Ôi chao nghĩ thôi đã thấy yêu thương, hạnh phúc. Xếp riêng từng món chuẩn bị hành trang đi đẻ, còn lại cất vào tủ gọn gàng cho con.

Chả hiểu sao chưa đẻ đã nhớ nhớ quên quên nên khoản giấy tờ là toàn chồng giữ. Chứng minh thứ, thẻ bảo hiểm, sổ hộ khẩu, thậm chí cả bản sao giấy đăng kí kết hôn thấy chồng cho cả gốc và pho tô vào một cái túi riêng để cùng với đồ đi sinh cẩn thận lắm. Thôi thì nhà vợ chồng bổ sung khuyết thiếu cho nhau chứ, vợ quên thì chồng nhớ.

          Kế đến chọn bệnh viện cũng vô cùng quan trọng. Sau khi 2 vợ chồng nghiên cứu ngược xuôi, cân nhắc lại hết những mối quan hệ quen biết thì quyết định chọn bệnh viện Từ Dũ làm “bãi đáp” cho “chiến dịch lớn” lần này vì nhiều lí do:

          - Bệnh viện đầu ngành các bác sỹ giỏi ở tất đây chứ đâu. Nghe nói các ca khó đều chuyển về đây hết. Các bác sỹ đầu ngành ở đây liên kết với các bệnh viện tư nổi tiếng cả. Và hơn nhất là ca khó tại các bệnh viện tư đều hội chẩn bác sỹ Từ Dũ đấy thôi.

          - Có khu dịch vụ: thôi thì vẫn bảo đông lắm nhưng mà có khu dịch vụ là tốt rồi. Đông thì đông cũng không bằng bác sỹ giỏi. Chờ đợi cực khổ cũng được miễn là yên tâm mẹ con sẽ được chăm sóc an toàn.

          Quyết định xong thì từ tuần thứ 36 vợ chồng lục tục kéo nhau đi khám và kiểm tra tại đây luôn. Thật sự là đông thật. Khám thôi mà bữa nào đi cũng mất nửa ngày trọn vẹn luôn chỉ có siêu âm, xét nghiệm nước tiểu và qua bác sỹ đọc kết quả. Vì chưa chắc là sinh thường hay sinh mổ nên cứ tuần tự mà tiến chờ đến lúc đi sinh mới quyết định.

Nhận biết dấu hiệu chuyển dạ

Từ tuần thứ 39 là bắt đầu hồi hộp kinh khủng, suốt ngày nghĩ xem sẽ đi đẻ như thế nào. Xem các video về đẻ thường và đẻ mổ. Đọc tin tức về sinh nở. Căng thẳng thần kinh vô cùng. Thỉnh thoảng đọc phải trường hợp rủi ro này nọ là lo lắng, hoảng hốt không thôi. Trong đầu luôn vang lên câu “gái chửa cửa tử”. Cảm thấy bắt đầu vượt quá tầm kiểm soát em cố gắng không xem không nghĩ đến những điều tiêu cực. Chuyển sang xem phim hài, nhạc vui và tìm hiểu về dấu hiệu chuyển dạ hoặc thư giãn.

39 tuần 2 ngày xuất hiện thấy cơn gò, cứ 23h đến 1h sáng là con yêu bắt đầu hoạt động thúc mạnh xuống phía dưới, làm cho mẹ đau nhói. Chồng đêm nào cũng phải xoa lưng cho vợ mãi. Cứ phải hơn 1h sáng cả hai mới bắt đầu ngủ chập chờn. Thỉnh thoảng chồng lại hỏi “vợ có thấy gì khác không? khác thì gọi anh ngay nhé”.

39 tuần 4 ngày ngủ trưa dậy em thấy 1 cục màng nhầy trắng trong ở đáy quần. Cuối cùng thì nút nhầy cổ tử cung cũng bung ra rồi. Cả hai vợ chồng càng hồi hộp. Thì chồng cũng được vợ huấn luyện cho các dấu hiệu chuyển dạ mà.

39 tuần 5 ngày mẹ bầu là em được ăn bữa hải sản tưng bừng ông ngoại mua về. Ông bảo ăn rồi còn có sức đi đẻ. Không biết có phải vì nghe lời ông không mà 23h đêm hôm đó con yêu tiếp tục thúc mạnh vào bụng. Nhưng hôm nay là đau quặn từ bụng xuyên ra lưng, đi vệ sinh lại thấy ra máu màu đỏ. Chắc chắn con yêu đòi ra với cả nhà rồi. Hồi hộp đến khó thở, em phải đứng trấn tĩnh vài phút, đầu lẩm nhẩm hít thở sâu nào, bình tĩnh, bình tĩnh đi.

Gần 24h mẹ bầu bụng vượt còn đi gội đầu, tắm một lần nữa. Xong vào kiểm tra lại giỏ đồ đi sinh. Sau đó lên giường nằm nghe ngóng tiếp tụ nhủ nếu vẫn êm như mấy ngày vừa rồi thì 5h mới gọi cả nhà đi viện.

Không êm như em nghĩ cơn gò tử cung xuất hiện với tần số dày hơn, bấm đồng hồ cứ khoảng 10 phút một lần. Không chờ được nữa rồi, em bật điện gọi cả nhà dậy.

39 tuần 5 ngày, 1h10’ sáng cả nhà nối đuôi nhau vào viện chờ mẹ bầu đi sinh.

Làm thủ tục và chiến đấu

2h05’ Taxi trả khách tại khoa cấp cứu bệnh viện Từ Dũ. Tại đây em được thăm khám và hướng dẫn thủ tục nhập viện. Cũng may làm hồ sơ nhập viện từ những lần đi khám trước rồi nên giờ người nhà đi đóng tiền nhập viện là xong.

Trong phòng cấp cứu, thay bộ đồ ở nhà chị em vẫn trêu nhau là “áo + váy siêu nhân”, lên bàn để bác sỹ khám và tử cung đã mở được 2cm. Những cơn đau dồn dập hơn, em nhìn đồng hồ thì chỉ khoảng 6-7 phút một cơn. Đau đến uể oải cả người, cảm thấy như bị tụt huyết áp. Cảm thấy yếu đuối kinh khủng. Y tá phải đẩy xe vào phòng sinh vì em không bước nổi nữa. Thôi thế là tập đoàn người nhà bị cách ly. Làm gì có chuyện chồng vào phòng đẻ động viện, xoa dịu vợ sắp sinh như trên phim đâu. Viễn tưởng, viễn tưởng hết.

Lên giường, chạy máy đo tim thai và được dặn là đau quá thì gọi nhé. Xung quanh rất nhiều sản phụ nhưng họ đều đang ngủ, tự hỏi “sao mỗi em đau thế này hả trời?”. Đau mờ mắt, nhắm vào mở ra đồng hồ mới qua 5 phút.

3h05’ em được đưa sang phòng đẻ. Lại leo lên bàn và đeo máy. Lần đầu tiên trong đời được trèo lên bàn đẻ, mặc váy nằm dạng chân mà không thấy ngại ngùng. Thỉnh thoảng lại có 1 đoàn các bà áo váy siêu nhân diễu qua chắc kiểu vận động cho hành trình sắp tới.

Từ lúc nằm lên cái bàn tên là Đẻ này thì chả có lúc nào là lúc không đau. Cơn đau tứ từ bụng xuyên ra lưng, truyền lên não, cuối cùng di chuyển xuống ngón chân. Cung bậc như thế cứ đi ngang, đi lên, đi xuống đều đều. 3h30 phút bác sỹ lại khám mới mở được 3 phân. Em thầm nghĩ này khéo trưa mới đẻ thì không chịu nổi mất, ai đời 1,5h đồng hồ mới mở được 1 cm thế này hả giời.

Khổ thiên nhiên ưu đãi được đối diện cái đồng hồ treo tường nên cứ vài phút lại nhìn đồng hồ. Ngày xưa đợi người yêu cũng chả sốt như bây giờ. Đau quá thể đi được. Đúng là đau như đau đẻ. Mà đau đẻ không tả được đâu nên cứ phải trải qua mới thấm.

4h05 thoáng thấy hộ sinh bước qua, gọi với “chị ơi cho em mổ đi, em đau quá rồi, không chịu được nữa chị ạ”. Chị ấy dừng lại xa xa (tầm hơn mét ấy): đẻ đến nơi rồi, mổ là mổ thế nào em. Cố lên nhé”. Rồi bóng chị ấy lại lướt qua. Mờ xừ mắt rồi chỉ thấy loang loáng thôi.

5h25’ thấy có một chị đứng nhìn màn hình và dặn “khi nào chị bảo rặn là rặn nhé. Hít sâu, rặn liền 3 hơi liên tục vào”. Trải qua 6h đau từ thấp đến cao, giờ người nhũn ra như thế nào không biết có rặn đúng như chị bảo không đây chị ơi. Được cắm cái ống oxy vào mũi và bắt đầu

“Nào rặn”

“Hít sâu – Rặn – Rặn – Rặn”

“Không được em phải rặn liên tục”

“Hít sâu – Rặn – Rặn – Rặn”

“Nào rặn liên tục đi em. Nhanh, thấy đầu rồi. Con ngạt bây giờ”

“Hít sâu – Rặn – Rặn – Rặn”

“Hít sâu – Rặn – Rặn – Rặn”

“Hít sâu – Rặn – Rặn – Rặn”

.....

Hai chữ “Con ngạt” đập vào tai, mà năng lượng ở đâu thình lình xuất hiện. Tỉnh táo để mà rặn liên tục. Cảm giác một cục tuột ra ngoài. Bụng nhẹ bỗng. Mắt mờ nhưng vẫn nhìn thấy thiên thần của mình chào đời. Một niềm hạnh phúc trào dâng. Loang ra toàn bộ cơ thể. Con được lau chùi và tiếp da mẹ. Ôm con, nước mắt chảy ra. Giọt nước mắt của niềm hạnh phúc.

Tiêm thuốc bong rau, thuốc co tử cung. Tiêm mũi nào được thông báo mũi đấy. Hộ lý tiếp tục khâu. Phải nói là khâu mũi nào biết mũi đấy. Thời gian khâu nó như kiểu người ta ngồi trên than bỏng ấy. Cứ nhon nhót ra được.

Xong. Cuối cùng cũng xong. Con gái 3.5kg. Chào mừng con yêu đến với thế giới này, an yên vui vẻ và hạnh phúc con nhé.

Hậu sinh

Chuyển đến phòng hậu sinh đã hơn 7h. Cái thế giới này nhiều điều hay thật. Ví như cái chuyện người ta cứ bố trí đồng hồ trước mặt em vậy. Cả quãng đường đi đẻ giờ giấc cứ gọi là cập nhật trong từng giai đoạn.

          Chồng, mẹ đẻ, mẹ chồng lần lượt được vào bế con bế cháu. Sau đó chồng đặt phòng dịch vụ. Sinh xong mới được đặt phòng, đó là quy định. Cũng phải người ta biết đâu giờ chị sinh mà để phòng chờ chị, còn bao nhiêu sản phụ kia kìa. Ơn giời có giường, chờ bác kỹ khám mẹ khám con xong là chuyển về phòng dịch vụ.

          Xuống đến đây cảm giác khỏe hơn nhiều, ít người hơn, không ồn ào, chỗ nằm thoải mái. Mà có lẽ mừng là vì mẹ tròn con vuông, mà vừa trải qua 1 đoạn cam go mất sức, rồi thuốc tê chưa hết tác dụng nên còn thấy thư giãn lắm.

          Nói chung phòng tiện nghi như khách sạn, bác sỹ thăm khám cho cả mẹ cả con 2 lần/ngày. Tư vấn cả dinh dưỡng, sữa mẹ, chăm sóc con... đầy đủ cả. Có vấn đề bấm nút gọi y tá, bác sỹ mà thái độ không bực bội, rất kiên trì kiên nhẫn. Cá nhân em thấy rất ưng.

Xuất viện

Sau 2,5 ngày thì được xuất viện, trước khi xuất viện bác sỹ khám khám tình trạng mẹ con ổn rồi mới quyết định. Y tá thông báo và hướng dẫn thủ tục đầy đủ.

Khoảng 10h chồng đi lấy giấy chứng sinh, đóng viện phí cầm về một đống hóa đơn. Có điều em không ngờ lại rẻ như vậy. Mừng quá đi mất. Lên đồ và về nhà thôi. Hào hứng cái đoạn được về nhà là có thật, nhưng đau dai dẳng thì kéo dài, lê từng bước xuống tắc xi ấy. Cả một tập đoàn đi theo phục vụ. Chồng thì dìu vợ. Bà thì bế cháu. Cậu mợ thì tay xách nách mang.

          Đã vượt qua cửa tử. Xong ngồi viết những dòng kỉ niệm này, bên cạnh là thiên thần đang say ngủ. Tự thấy sao mà kì diệu thế. Em đã sinh ra được cục kim cương to đùng này sao? Mọi đau đớn rồi sẽ qua chỉ có tình yêu ở lại, đó là tình yêu vĩ đại mà bố mẹ dành cho con yêu. Yêu con rất rất nhiều. Bình yên ăn no ngủ kỹ, bình yên lớn lên con nhé.

Next: Trên đây là đôi dòng tâm sự của một người phụ nữ lần đầu trải nghiệm cảm giác thiêng liêng và hơn thế nữa là cái cảm giác của ông chồng em. Cảnh ông ấy nhìn con mà rơm rớm nước mắt khiến em còn nhớ mãi. Hẹn gặp lại các mẹ trong "Những giây phút thiêng liêng của người đàn ông lần đầu tiên làm bố": https://topxanh.com/blogs/lan-dau-lam-me/nhung-giay-phut-thieng-lieng-cua-nguoi-dan-ong-lan-dau-tien-lam-bo